Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các bài viết của Vuihecungchocopie.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "vuihecungchocopie". (Ví dụ: công thức giải rubik 3x3 vuihecungchocopie). Tìm kiếm ngay
10 lượt xem

Văn hóa từ chức | Tạp chí Tuyên giáo

Bạn đang xem: Văn hóa từ chức | Tạp chí Tuyên giáo Tại Vuihecungchocopie                        

Bạn đang quan tâm đến Văn hóa từ chức | Tạp chí Tuyên giáo phải không? Nào hãy cùng Vuihecungchocopie đón xem bài viết này ngay sau đây nhé, vì nó vô cùng thú vị và hay đấy!

Xác định nguồn gốc của “bệnh ghế”

Ở nước ta, việc từ chức rất khó xảy ra, vì một số quan chức vì tài đức mà mua được ghế, lên nắm quyền. Với số tiền “mua” cán bộ, người dân phải giữ lại để bù vào, đồng thời phải “tái sản xuất”, sao cho số vốn bỏ ra sẽ thu hồi gấp mười, gấp trăm lần.

Bạn đang xem: Resign là gì

Một số quan chức ở nước ta thiếu chuyên nghiệp, tức là trình độ quản trị quốc gia kém, tính chuyên nghiệp thấp và hèn nhát. Một số cán bộ này khi “mất chức” sợ hãi đến mức không còn giữ chức vụ chính thức, trừ số tiền kiếm được ra thì không biết làm gì, sống ra sao. Ở các nước phát triển, việc nghỉ việc rất dễ dàng vì nếu không phải là viên chức, họ sẽ làm nhiều công việc khác lương cao và uy tín. Sau khi tổng thống của một số quốc gia rời nhiệm sở, họ có thể viết hồi ký và làm diễn giả. Sau khi bộ trưởng của một số nước từ chức, họ có thể tham gia giảng dạy và trở thành chủ tịch một tập đoàn kinh tế, có thể mang lại thu nhập gấp đôi.

Truyền thống phi văn hóa “mỗi người một quan” đã ăn sâu, bám rễ, ăn sâu vào tâm trí của đại đa số cán bộ. Việc trịch thượng trong bộ máy đảng, nhà nước mà không có lương tâm có nguy cơ làm băng hoại người trụ cột gia đình; lạm quyền, trục lợi cho người thân, người nhà, vợ, con bằng nhiều cách khác nhau.

Nền kinh tế thị trường của chúng ta chưa hoàn thiện nên rất khó tạo cơ hội thay đổi công việc cho mọi người. Thực tế không phải quan chức nào cũng biết làm quan. Họ có thể làm những việc khác. Nhưng tìm một công việc khác sau khi nghỉ việc không phải là điều dễ dàng. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến khó khăn này, bao gồm môi trường xã hội, hệ thống quản lý, tâm lý tiểu nông và sự kém phát triển của kinh tế tư nhân trong nền kinh tế thị trường chưa hoàn hảo.

Lòng tự trọng của một số cán bộ, đảng viên ngày càng giảm sút, phai nhạt. Một số cán bộ này chỉ biết đặt lợi ích cá nhân lên hàng đầu. Họ sẵn sàng bỏ ngoài tai mọi dư luận miễn là giữ được ghế của mình, hoặc thậm chí lâu hơn. Không mấy ai dễ dàng “cởi đồ” và tự nguyện xin thôi việc trước khi hết nhiệm kỳ. Ở nước ta, quan chức có nhiều quyền lợi, trong đó có lương và “lậu”. Nếu chức vụ cao hơn thế, thì cũng giống như vị tổng bí thư đứng đầu ca hát: “Khi đi thì ghi cuộc, khi đi thì được khiêng, lúc ở thì lo. chăm sóc khi họ ra đi. Nằm xuống. Nhấn ”(1). Vậy ai muốn nghỉ việc? Họ phải là những người cán bộ thực sự phục vụ đất nước, nhân dân, dám hy sinh lợi ích cá nhân, luôn đặt lợi ích của đất nước, của nhân dân lên trên hết, việc làm đầu tiên.

Đảng ta là đảng cầm quyền, lãnh đạo công tác cán bộ. Đảng chịu trách nhiệm về việc bố trí, phân bố cán bộ trong hệ thống chính trị. Nếu một quan chức muốn từ chức trong tình hình hiện nay, chỉ muốn từ chức thôi thì chưa đủ mà phải trải qua nhiều giai đoạn. Ngoài chương “Những quy định chung”, “Quy định của Bộ Chính trị” còn có chương “Những vấn đề cơ bản để xem xét miễn nhiệm, từ chức”. “Cân nhắc từ chức và bố trí công việc cho cán bộ sau khi từ chức”

Vấn đề là với những rào cản về tâm lý, đạo đức, xã hội, chính trị và kinh tế được dỡ bỏ, câu chuyện về “điều tiết” không hề đơn giản. Bài học cho thấy trong các lĩnh vực khác nhau, chúng ta đều có những quy định tiêu chuẩn. Ví dụ, năm 2011, Trung ương đã ban hành Điều 47 về những điều đảng viên không được làm cách đây mười năm. Hơn chục năm qua, một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên làm việc chưa đúng quy định. Việc ban hành các quy định, chỉ thị, nghị quyết là rất cần thiết, rất quan trọng và rất có ý nghĩa, nhưng đây mới chỉ là bước khởi đầu. Câu hỏi quyết định là làm thế nào để các chỉ thị, nghị quyết và quy định này có hiệu lực. Thực tiễn là thước đo của chân lý. Khi nói về Đại hội 13, Tổng Bí thư cũng chỉ rõ, thành công phải được đo bằng thực tiễn và hiệu quả thực hiện nghị quyết.

XEM THÊM:  Ý nghĩa số 50: Những bí mật chưa từng nhắc tới

Xem thêm: Cao Su SVR Là Gì? Tính Ứng Dụng và Quy Trình Sản Xuất

Theo quy định số 41-qĐ / tw của Bộ Chính trị về miễn nhiệm và cho từ chức đối với cán bộ thì “Từ chức là việc cán bộ tự nguyện từ chức khi chưa hết nhiệm kỳ hoặc chưa hết thời hạn bổ nhiệm. của cơ quan có thẩm quyền. ” Trong những kỳ đại hội đảng bộ vừa qua, rất ít cán bộ xuất hiện để làm công việc thiện nguyện như thế này. Trường hợp hy hữu tự nguyện xin nghỉ việc là một câu chuyện có thật và phổ biến. Đó là khó khăn của việc thực thi pháp luật.

Quy định của Bộ Chính trị Trung ương quy định “cấp ủy, tổ chức đảng, tập thể lãnh đạo, cơ quan, đơn vị các cấp, nhất là cấp trưởng phải chịu trách nhiệm về việc cán bộ bị miễn nhiệm, từ chức”. Đây là một nguyên tắc rất quan trọng. Nhưng thực tiễn gần đây cho thấy, một số tổ chức đảng và cấp ủy trở nên tê liệt, mất tác dụng chiến đấu. Tại nhiều tỉnh, thành phố lớn, toàn bộ cấp ủy và cán bộ lãnh đạo đã bị kỷ luật.

Việc xem xét từ chức theo quy định của Bộ Chính trị là có lý do. Chẳng hạn, năng lực hạn chế, uy tín không còn đủ để thực hiện nhiệm vụ được giao; số phiếu tín nhiệm thấp trên 50% trong thời hạn biểu quyết đã quy định. Các quy định cơ bản như vậy là rõ ràng, nhưng việc thực hiện không đơn giản. Bởi không một cán bộ nào cảm thấy năng lực của mình bị hạn chế hoặc không còn uy tín để hoàn thành nhiệm vụ. Thậm chí “một số cán bộ, đảng viên thiếu ý thức nhận khuyết điểm và trách nhiệm của mình trong công việc được giao” (2). Trong khi việc bỏ phiếu tín nhiệm thông thường vẫn còn hình thức, vẫn còn tình trạng nể nang, né tránh, ngại va chạm, dĩ hòa vi quý.

Từ chức phải có văn hóa

Từ chức là nét đẹp của văn hóa chính trị. Văn hóa tuân thủ phải được đưa vào đời sống chính trị và xã hội của đất nước bằng mọi cách. Ở nước ta, từ xưa đến nay, người cao tuổi coi việc “treo ấn làm quan” và “hồi hương” là một cách thanh đạm để trở thành một vị quan thực sự phục vụ nhân dân và đất nước. Tổng Bí thư Tháng Tám, người có đóng góp lớn trong Cách mạng Tháng Tám, đã nhận trách nhiệm chính trị về những sai lầm của cải cách ruộng đất và từ chức năm 1956. Ba mươi năm sau, ông trở về Tổ quốc được Tổ quốc đón nhận, tin tưởng, yêu mến và kính trọng như tổng bí thư. Toàn dân và toàn đảng. Ông đã có nhiều đóng góp đáng kể cho sự nghiệp trẻ hóa đất nước.

Chủ tịch Hồ Chí Minh trả lời phóng viên: “Tôi tuyệt đối không tham lam danh lợi, được đồng bào tin tưởng giao phó, tôi muốn giữ vai trò chủ tịch nước thì phải làm hết sức mình, giống như một người lính. tuân lệnh nhà nước mà ra mặt trận Khi đồng hương xin thôi việc, tôi vui lòng ra đi ”(3). Ông đã tuyên bố trước Quốc hội rằng: “Hồ Chí Minh không phải là kẻ ham quyền lực, muốn thăng quan tiến chức” (4). Hồ Chí Minh quan điểm là một thông điệp về văn hóa từ chức.

Văn hóa từ chức là xu hướng tiến bộ của nền kinh tế tri thức trong thời đại toàn cầu hóa, đồng hành với cuộc cách mạng công nghệ trong thế giới hiện đại. Trong một xã hội văn minh, quản lý đất nước theo pháp luật, quản lý nhân dân, vì nhân dân phục vụ là đặc trưng cơ bản, khẳng định cán bộ là công bộc của nhân dân và phải có trách nhiệm trước nhân dân. Văn hóa từ chức là chuẩn mực. Một xã hội văn minh phù hợp với xu thế tiến bộ và phát triển thì cơ chế quyền lực phải “mở”, “động” thì tài, đức không tương xứng với bổn phận thì không thể “ngồi chết được”, khả năng có hạn. và không đủ uy tín để hoàn thành trách nhiệm được giao. Văn hóa từ chức nhằm sàng lọc, loại bỏ một trong những trở ngại lớn nhất của xã hội, đó là những cán bộ không đủ tiêu chuẩn, năng lực nhưng vẫn được trọng dụng một cách “văn hóa”, đồng thời phải có điều kiện sử dụng nhân tài, bố trí. đúng người và đúng việc. Văn hóa từ chức phải được coi là mắt xích cần thiết và quan trọng trong sự vận hành của một xã hội văn minh, phản ánh tính hợp lý của xã hội.

XEM THÊM:  Quy chế là gì? Quy trình xây dựng và ban hành quy chế?

Phải có một cái nhìn nhân văn, nhân văn hơn về văn hóa từ chức. Trước hết, người cán bộ phải luôn quán triệt sâu sắc quan điểm của Hồ Chí Minh, là công bộc của dân, là công bộc của dân, có văn hóa công chức, thực hiện đúng tinh thần “của cải không phụ lòng người”, “tâm phục khẩu phục”. Mọi người”. Hạnh phúc như trâu ngựa, đầy tớ trung thành của nhân dân ”(5). Quan điểm này phải là nếp nghĩ và hành động thường trực trong suy nghĩ và hành động của cán bộ. Chỉ có như vậy đất nước mới tồn tại, chế độ này mới đứng vững, Thịnh vượng và phồn vinh. Vì nếu là người Hoa, bạn sẽ nghĩ ngược lại, “đè đầu cưỡi cổ dân” (6), “vác mặt làm cách mạng cho dân quê mùa” (7), cướp bóc của dân, thờ ơ với tính mạng của nhân dân mà cố tiếp tục ngồi vào chiếc ghế cho gia đình, người thân là nguy hại cho đảng, cho chế độ, cho đất nước. Đó là biểu hiện của phản văn hóa làm suy vong đất nước.

Luật pháp và đạo đức là vô cùng quan trọng và có liên quan chặt chẽ với nhau. Pháp luật luôn là phương tiện để khẳng định một chuẩn mực đạo đức nhất định và biến nó trở thành thuần phong mỹ tục. Chuẩn mực đạo đức càng khó thì vai trò của pháp luật càng quan trọng. Trong mối quan hệ này, đôi khi pháp luật phải được coi là tối thượng, nhưng cũng có khi đạo đức phải được đặt lên trên pháp luật. Sống trong một xã hội hiện đại với truyền thống hàng nghìn năm của các nước văn minh mà coi thường đạo đức con người là điều không thể chấp nhận được. Đạo đức là nền tảng của con người. Phong tục, tập quán, tín ngưỡng, biểu tình trước hết là lĩnh vực nhận thức và thực hành đạo đức, không hành động theo quy định của pháp luật. Chỉ có văn hóa phương đông mới nói “làm quan”, “gương sống còn hơn trăm bài văn tế”. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ rõ: “Pháp luật là thượng tôn, bản chất con người cũng rất quan trọng, nhà nước pháp quyền phải có đức. ví dụ, một hành động, và mọi hành động của một người. Thật nhiều ảnh hưởng! Thật thiêng liêng! Thật sâu sắc! “(8).

Hiến pháp và luật pháp có thể được sửa đổi, bổ sung, nhưng có nhiều khía cạnh của đạo đức là ổn định từ thời đại này sang thời đại khác. Chính trực, lòng người là một ví dụ. Cán bộ phải nắm được những điều cơ bản này để có văn hóa ứng xử đúng mực, cái gì thuộc phạm trù đạo đức thì cho rằng đạo đức là cao nhất, cái gì là hợp pháp, cái gì phải dung hợp. Đạo đức và Pháp luật.

Với nhận thức này, văn hóa từ chức phải được xem xét cả về mặt đạo đức và pháp lý. Cuộc sống đa dạng, phong phú hơn nhiều so với sách vở, nghị quyết, luật lệ. Thực tiễn cho thấy, không phải cái gì cũng trở thành luật, thành chỉ thị, quy định và mọi việc đều được thực hiện. Nhìn lại thời điểm trước và sau khi ban hành Luật Phòng, chống tham nhũng liêm chính, ai cũng kỳ vọng và tin tưởng rằng tham nhũng sẽ giảm sau khi Luật Phòng, chống tham nhũng liêm chính được ban hành. Nhưng sự phong phú của cuộc sống thực cho thấy rằng đôi khi câu trả lời là ngược lại. Có nhiều nghị quyết về xây dựng, chỉnh đốn đảng, nhưng chưa bao giờ đảng ta lại mất đội ngũ cán bộ cấp chiến lược như hiện nay.

XEM THÊM:  Quạt hướng trục là gì? Cấu tạo và nguyên lý làm việc

Phân tích như vậy cho thấy, câu chuyện từ chức đương nhiên phải theo quy định của Bộ Chính trị, nhưng đây là “đạo”, là “văn hóa” nên cán bộ phải đặt đạo đức lên hàng đầu. Đạo đức công vụ, đạo đức công vụ. “Mục đích của người cách mạng là làm công bộc của dân, là công bộc xứng đáng, trong sạch, trung thành chứ không phải để thăng quan tiến chức” (9) Đó là văn hóa chính trị, văn hóa đảng. Cái gọi là văn hóa mà để “bỏ phiếu tín nhiệm”, “bỏ phiếu tín nhiệm” mà bỏ qua thì quá nặng. Chưa nói đến chuyện “chạy” phiếu. Điều đó đã xảy ra trước đây. Văn hóa dẫn đến “chạy” là phản văn hóa và xa lánh.

Cần nỗ lực hoàn thiện nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, nhất là phát triển kinh tế tư nhân và các hoạt động xã hội. Đây là mảnh đất béo bở và là cơ hội giải quyết việc làm cho tất cả mọi người, kể cả cán bộ. Họ nghỉ việc hôm trước và có thể làm công việc khác vào ngày hôm sau, vẫn đảm bảo được chuyên môn, nhưng đôi khi lại kiếm được nhiều hơn và đóng góp nhiều hơn cho xã hội. Việc này hoàn toàn đúng quy định của Bộ Chính trị Trung ương về bố trí cán bộ sau khi từ chức.

Các biện pháp trên phải được kết hợp với việc tạo dựng và nuôi dưỡng tâm lý từ chức của cán bộ. Các phương tiện truyền thông cần làm cho mọi người hiểu rằng có văn hóa nhận thức rằng từ chức không phải là một điều xấu hổ, trái lại, đó là một hành vi văn hóa và một loại đạo đức của người lao động. Cần phải hình thành và trau dồi tâm lý từ chức phấn khởi, vui vẻ, phấn chấn hơn khi nhậm chức, bởi đây chính là điều kiện để cán bộ sống chân chính, có “nhân văn” hơn, không phải đắn đo, suy nghĩ, gian dối, khiên cưỡng. , Tính toán sự mất mát.

Xem thêm: Tháng 6 cung gì? Giải mã vận mệnh, tình yêu, sự nghiệp

Nếu hiểu rằng “Văn hóa là cái còn lại khi quên đi tất cả, và cái còn thiếu khi đã học hết” (Edward Herriott) thì chỉ khi từ chức mới thực sự trở thành văn hóa – Văn hóa từ chức – Chỉ thì câu chuyện từ chức mới trở thành hiện thực, bền vững, với những thành phần quan trọng góp phần xây dựng một xã hội văn minh, tiến bộ và phát triển, theo kịp thời đại và sát cánh cùng các cường quốc năm châu.

pgs.ts bui dinh phong

(1) (8) Nguyễn Phú Trọng: Công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng là nhiệm vụ trọng tâm của sự nghiệp phát triển đất nước, Báo chí. Sự thật Chính trị Quốc gia, h, 2017, tr.78, tr.82-83.

(2) Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện của Văn phòng Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XII tại Hội nghị lần thứ tư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, h, 2016, trang 22.

(3) (4) (6) (7) Hồ Chí Minh: Toàn tập, Nxb. Chính trị Quốc gia, h, 2011, tr 4, tr 187, 478, 65, 66.

(5) Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.7, tr.50.

(9) Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.8, tr.2.

Xem thêm: Các Mùa Trong Năm Xuân Hạ Thu Đông từ tháng mấy đến tháng mấy – Vntrip.vn

Công khai: VUIHECUNGCHOCOPIE.VN là trang web Tổng hợp Ẩm Thực - Game hay và Thủ Thuật hàng đầu VN, thuộc Chocopie Vietnam. Mời thính giả đón xem.

Chúng tôi trân trọng cảm ơn quý độc giả luôn ủng hộ và tin tưởng!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.